Home / Tin tức / Vén màn tai nạn thảm khốc nhất ngành đường sắt

Vén màn tai nạn thảm khốc nhất ngành đường sắt

http://alphabetlands.com/ – Tôi lặng lẽ bước đi giữa hàng bia nhỏ trong cái thời tiết mùa hè nắng gay gắt. Không một bóng người, dừng lại trước một ngôi mộ khá to. Tôi chợt lặng người khi đọc những dòng chữ được khắc trên tấm bia: “Phần mộ – trong 2 ngôi mộ này có phần mộ của mẹ chúng tôi. Phần mộ còn lại nếu có thân nhân xin liên hệ với chúng tôi để tìm hiểu. Liên lạc sđt … xin cảm ơn”.

Nghĩa Trang Đường Sắt 17/03/1982

Có thể đây là ngôi mộ duy nhất trong nghĩa trang này có được một nấm mồ hoàn chỉnh. Còn lại gần 100 ngôi mộ khác chỉ được đắp lên chút đất cùng một tấm bia nhỏ, đứng trơ trọi hững hờ cùng năm tháng.

Dòng chữ được khắc trên ngôi mộ lớn và gần 100 tấm bia nhỏ đều có nội dung giống nhau: Mộ Vô Danh đã làm cho chúng tôi hết sức ngỡ ngàng vì tấm biển trước cổng Nghĩa trang ghi rõ là Nghĩa trang Đường Sắt

nghia trang duong sat

Những ngôi mộ vô danh được ông Hoạt cắm cho hàng bia nếu không thì cũng chỉ là bãi đất hoang.

Một người phụ nữ từ bên ngoài đi thẳng vào đến bàn thiên giữa nghĩa trang. Chị lấy nến, trái cây sắp lên bàn thờ, đốt nhang và khấn vái. Nhìn cử chỉ của chị với sự thành kính chúng tôi hết sức ngạn nhiên. Đưa nén nhang lên cao, miệng chị lẩm bẩm khấn bái và cuối cùng chị bái tạ. Cúng xong chị lấy một ít hoa quả và nhang đến một khoảng mộ vô danh theo hưởng thẳng từ cổng ngoài đi vào. Chị ngồi xuống bày biện và thắp nhang. Làn khói hương bay lên cao giữa trưa nắng gắt càng tôn nên vẻ tâm linh huyền bí.

mo vo danh

Ngoài những mộ vô danh, có những mộ có tên được khắc bia (mũi tên)

Tối tiến tới gần chị, chị vẫn ngồi lặng lẽ, nén nhang đã cháy được một nửa, chị vẫn ngồi. Cây nhang tỏa khói, làn khói lan tỏa trong ánh nắng gay gắt càng làm tôi cảm thấy vẻ huyền bí trong khu nghĩa trang. Đầu chị hơi gục xuống và làn tóc che mất gương mặt. Tôi chỉ đứng đó lặng yên quan sát không dám làm khuấy động trong giây phút thiêng liêng của chị.

Đột nhiên chị lên tiếng: “Anh tìm mộ của ai trong khu nghĩa trang này à?”. Tối giật mình trả lời chị: “Không chị ạ. Tôi không có thân nhân nằm ở đây, toi chỉ tình cờ ghé qua đây thôi…?

Tai nạn thương tâm

Tôi và chị ngồi nói chuyện và chị cũng giải đáp những thắc mắc của tôi về bí ẩn khu nghĩa trang này. Chị là Trần Thị Cẩm tuổi đã ngoài ngũ tuần ở Quận Phú Nhuận – TP.HCM. Nhờ chị mà chúng tôi mới hiểu rõ được khu nghĩa trang này, thì ra đây không phải là khu chôn cất dành cho những người làm trong ngành đường sắt. Mà là nơi an táng những nạn nhân xấu số trong vụ lật tàu ngày 17/03/1982.

Chị Cẩm là người có thân nhân chết trong vụ tai nạn này. Theo chị chia sẻ, anh Hai của chị cùng người Vợ đang mang thai 5 tháng, đã ra đi mãi mãi không về trong chuyến tàu định mệnh này. Ngày đó các thứ còn lạch hậu, đơn xơ, gia đình chị lại ở xa nên không thể xác định được ngôi mộ nào là của anh trai mình.

nguoi phu nu thap ngang trong nghia trang duong sat

Có một lần chị khấn vái: “Tính từ cổng vào anh chị nằm ở hàng mộ nào thì cho em biết”. Chị liền cầm nén nhang đi khắp nghĩa trang qua nhiều hàng mộ, Nhưng khi đến hàng thứ 3 khoảng giữa nhìn thẳng ra ngoài cổng bất ngờ nén nhang trên tay phụt lên lửa ngọn. Chị mới dừng lại cắm nhang xuống ngay ngôi mộ đó và khấn, nếu đúng là anh chị thì tàn nhang không rơi mà khoanh tròn lại.

Chị Cẩm còn nói, lúc có gió mạnh, nhang vẫn cháy và tàn nhang không rơi mà tạo thành một khoang tròn kết hợp với thân nhang giống như hình chưa P và P lại trùng hợp với tên anh của chị là Phương. Mặc dù chị không mấy tin về vấn đề này nhưng vì thương anh quá, chị mới làm thế cũng không dám chắc chắn có đúng không. Dẫu sao cũng là chút niềm tin của mình.

Bí ẩn tai nạn thảm khốc năm 1982

Tai nạn lật tàu ngày 17/03/1982 là một tai nạn thảm khốc nhất từ trước tới nay của ngành đường sắt. Hàng trăm người thiệt mạng cùng bị thương. Mình không biết con số nạn nhân cụ thể là bao nhiêu nhưng chỉ biết tại nghĩa trang có đến 113 ngôi mộ chôn các nạn nhân xấu số vô danh, không xác nhận được nhân thân.

cong nghia trang trong nhung nam bo hoang
Cổng nghĩa trang trong những năm bị bỏ hoang (Nguồn ảnh: Internet)

Câu chuyện giữa chúng tôi bị ngắt quãng, khi từ ngoài cổng, 4 người thợ xây và một ông cụ đang đi vào. Chị Cẩm nở nụ cười: “Chú Hoạt à, cháu Cẩm nè”. Ông cụ đi về phía chúng tôi, chị Cẩm giới thiệu, chú Nguyễn Kim Hoạt, là người dân địa phương đã góp rất nhiều công sức trong việc gìn giữ nghĩa trang này.

Chúng tôi liền hỏi thăm cụ về tình hình của nghĩa trang, ông Hoạt cho biết, tai nạn xảy ra vào lúc 5h sáng ngày 17/03/1982 tại Km 1688+400 nơi cua chữ C gần ga Bàu Cá (trước là địa phận xã Hưng Thịnh, nay là xã Tây Hòa, H. Trảng Bom – Đồng Nai).

ngia trang chi la bai co
Nghĩa trang chỉ là bãi cỏ um tùm

Tôi không có mặt tại lúc xảy ra tai nạn. Năm đó tôi gần 50 tuổi đã đượng chính quyền địa phương huy động tham gia công tác khắc phục hậu quả. Khi đến nơi, tôi nhìn thấy chỉ là cảnh đổ nát, khủng khiếp hiện ra trước mắt. Nhiều toa quà lạt nghiêng ngảm có toa còn bị văng ra xa. Đầu máy văng lên gò đất cao cách đường ray vài chục mét.

Lúc đó người chết nằm la liệt. Có những thi thể còn không được nguyên vẹn nằm chen nhau trong các đống hàng hóa. Chúng tôi đã thu gom xác dồn về 1 phía. Nhiều nhóm người chúng tôi được điều động ra khu đất các nơi xả ra tai nạn không xa để đào gần 200 huyệt mộ.

Chúng tôi huy động người đào tới chiều thì xong. Thi thể người xấu số được chôn xuống đó chỉ được hơn 100 huyệt mộ. Số còn lại thừa ra chúng tôi lấp lại.

Khắc phục hậu quả trong sự thương tiếc

Ông Hoạt kể lại với ánh mắt đau buồn xa xăm: “Trong đời tôi chưa bao giờ chứng kiến một cảnh tượng nào thảm khốc đến như thế. Hơn một trăm người, mỗi người được đựng trong một chiếc quan tai bằng gỗ cao su rồi bỏ xuống lấp vội vàng. Không một tiếng khóc, không một bát nhang, không một câu kinh, tiếng kệ, tiếng kèn, tiếng trống đưa hồn người chết tiêu diêu.

Người chết được lấp đất, rồi đắp lên một nấm mộ sơ sài cùng một chiếc cọc gỗ ghi số thứ tự, đến nửa đêm thì hoàn thành xong tới người cuối cùng.

Bờ rào nghĩa trang đường sắt
Bờ rào nghĩa trang đường sắt

Sau vụ việc đó, ngành đường sắt đã xây một hàng rào xung quanh đồng thời làm bia cho những người có tên nhưng không có địa chỉ và đến đây thì coi như xong việc.

Bởi vì hồi đó chưa có các phương tiện truyền thông, hay trang thiết bị y tế hiện đại như ngày nay lên việc xác nhận người thân qua ADN là bất khả thi. Liên lạc với người thân của họ cũng không được, thành ra mới có những ngôi mộ vô danh như ngày nay.

Chúng tôi đã thường xuyên huy động bà con dân làng tham gia vào gìn giữ nghĩa trang này, hàng năm cứ đến tháng 10 giáo xứ Lộc Hòa lại tổ chức dọn cỏ phát quang nghĩa trang để đến tháng 11 là tổ chức lễ linh hồn theo nghi thức Công giáo.

Nhưng 10 năm gần đây, việc phát quang không được tiếp tục. Cây cối cỏ hoang lại mọc dầy lên, bên trong những nấm mồ hoang lạnh đã bị lạn thành đất bằng và những cọc gỗ mà trước kia ghi số thứ tự nay đã không còn.

Đến năm 2013, sau khi biết có nhiều người tới thăm nghĩa trang nhưng không vào được bên trong. Chúng tôi đã kêu gọi bà con tại địa phương cùng góp sức phát quang, cỏ được đốt và cắt bỏ cây, xây dựng lại cho nghĩa trang một quang cảnh khác, thuận tiện cho người đến thăm.

Những ngôi mộ giờ đã bị lẫn lộn trong đống đất, tôi đành đi vận động các nơi làm hơn một trăm tấm bia bằng xi măng. Nhờ có tham gia xây dựng chôn cất các phần mộ nên tôi còn nhớ các chi tiết để cắm bia. Mỗi huyệt là một tấm bia và như thế đến nay chỉ còn sót lại hơn 90 huyệt. Song song với việc cắm bia, chúng tôi đã làm thêm trên cổng chứ “nghĩa trang ĐS 17.3.1982”

Và lần đầu tiên sau 33 năm bị bỏ quên, ngành đường sắt bỗng dưng nhớ đến những người xấu số. Và ngày 10/10/2015, họ đã làm lễ cầu siêu cho các vong linh đã khuất.

Sau hơn 30 năm vụ tai nạn vẫn chưa được chính thức công bố?

Theo như thông tin của Phóng viên thu thập được thì: Vào lúc 5h sáng ngày 17/03/1982, đoàn tàu mang số hiệu 183 xuất phát từ ga Nha Trang đến Km 1668+400 (gần ga Bàu Cá H. Trảng Bom, Đồng Nai) đã bị lật. 10 trong số 13 toa xe đã bị văng ra khỏi đường ray. Riêng đầu máy bị văng lên một gò đất cao cách đường ray vài chục mét.

Người lái tàu Đậu Trường Tỏa, phụ lái Phạm Duy Hanh, nhân viên thực tập Trần Giao Chi và hàng chục nhân viên theo tàu đã tử vong. Số hành khách bị chết lên tới hơn 200 người. Một số nạn nhân tìm thấy danh tính đã được người nhà nhận diện và mang trở về an táng. Còn lại 113 nạn nhân vô danh đã được an táng tại nghĩa trang Đường Sắt.

Theo anh Lý Ngoại Thương (53 tuổi tại Gò Vấp) có mẹ chết trong vụ tai nạn cho biết. Vào thời điểm đó chúng tôi nhận được tiền bồi thường là 3000d/người tại văn phòng phía Nam – Tổng Cục Đường sắt trên đường Hàm Nghi (Q.1 – TP.HCM) vào ngày 25/03/1982. Nguyên nhân được giới chức trách ngành đường sắt đưa ra là do tàu mất thắng. Do sự cố này mà tàu tăng tốc lên đến 200km/h nên khi tới góc cua chữ C đã xảy ra tai nạn. Nhưng đến nay sau 33 năm vẫn chưa có một thông tin chính thức nào của ngành đường sắt về sự cố này được công bố.

(Theo VNN)

KHÁCH HÀNG ĐĂNG KÝ THÔNG TIN DỰ ÁN
Bắt Buộc
Bắt Buộc

Check Also

Khu đất vàng nào còn lại nằm dọc sông Sài Gòn tương lai sẽ là dự án bất động sản cao cấp?

Với việc đầu tư hai cầu Thủ Thiêm 3, 4 và mở rộng con đường …

Trả lời

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *